Hình ảnh

Thứ Tư, 26 tháng 12, 2012
Thứ Hai, 17 tháng 12, 2012
Thơ Bùi Thụy Đào Nguyên
Nhớ về bục giảng ngày xưa
Lắm lúc Ở nơi phố chợ Thầm nhớ về bục giảng ngày xưa Nơi có đàn trẻ thơ Cặm cụi gò từng nét chữ. Dưới mái trường loang lổ, Bởi một thời đạn bom. Nơi có những đồng nghiệp sớm hôm Bụng lắm ngô, khoai…vẫn bám trường, bám lớp Để nói về “rừng vàng, bể bạc ”, Những anh hùng thuở Đinh-Lý-Trần-Lê… Nơi có những tấm lòng quê Ít tiền của, nhưng giàu nhân nghĩa Đã đùm bọc, cưu mang Những thầy cô trẻ …Giờ đã trải bao dâu bể, Cơm đời mặn nhạt đã quen Cớ gì vẫn đọng trong tim, Một mái trường quê nhỏ hẹp Để khi giở từng trang viết Giáo án của thời tóc xanh Nỗi nhớ càng thêm da diết, Thêm phai bao sợi tóc mình… Quýt Anh đi quýt vừa nhú lá Tính ra trái đã bốn mùa Không biết xứ người xa lạ, Anh còn nhớ đến vườn xưa Lắm lúc em nằm thao thức Ôm con lòng nghĩ đến anh … Ngắm trẻ giống cha như đúc, Buồn cho phận hẫm riêng mình Buồn như mùng xanh ngày cưới Vá đi, vá lại…mấy lần Đêm đêm cuộn tròn thay gối, Mơ về ngày cũ bên anh Sáng nay quýt hồng chín rộ Tỏa bao hương trái thơm nồng Muốn hái làm quà…lại sợ, Biết “người ấy” có vui không ?… ![]() Phía ấy, dòng sông quê Chiều nay qua sông Hậu Nhớ sao dòng quê hương Bồi hồi bao kỷ niệm, Thời thơ trẻ mến thương. Dù bây giờ khôn lớn Lầm lũi đường phố xa Nhiều khi trông mưa xuống, Như thấy bóng quê nhà. Lại bùi ngùi nhớ mẹ Bên sông áo bạc màu Gánh gồng nuôi con trẻ, Đời sông lắm khúc đau. Chạnh lòng thương người cũ Lâu rồi chẳng thấy nhau, Nỗi chi đời như nụ Tầm xuân trong mưa rào… ![]() Tuổi xuân Xót xa nhìn cam rụng Nước hiu buồn cuốn đi Lòng như trái khô mật, Hanh hao mộng xuân thì. Anh - cuối rừng nằm lại Khi cuộc chiến tàn nhanh Em bế con về sông, Trĩu lòng bao gió bụi. Để những hôm sóng nổi Chèo chống qua quãng sâu. Có gì chợt nhói đau Trong thân cò lặn lội. Có gì chợt bối rối Khi ngắm trẻ say nồng. Nghe gió khua bờ bụi, Biết mai còn xuân không?... |
33 posts
|
This post was updated on Nov 20, 2012; 6:59am.
![]() Tạm biệt Đà Lạt Vẫy tay chào biệt núi đồi, Chào căn gác chứa chân người lãng du. Chào cô gái trẻ Kơ-tu, Trĩu lưng vượt dốc khi mù chưa tan. Chào bao điện các phế hoang, Nỗi chi cứ phải bẻ bàng bấy lâu. Chào muôn hoa trái thắm màu, Buồn vui bên kẻ dãi dầu nắng mưa. Chào thông tỏa bóng già nua, Vẫn reo dẫu ngấm chát chua đã nhiều. Thẳng ngay dẫu lắm búa rìu, Bạc tiền vẫn cứ gây điều trái oan… ![]() Tình đầu Ngày em lấy chồng Sóng bủa bên sông Bằng lăng rưng rưng, Tím loang nỗi nhớ. Tôi nằm nghe cỏ Thầm thỉ hỏi nhau Chuyện cò lao đao, Trải đời hụt gió … Từ xa đò nhỏ Bỏ đó, bỏ đăng * Chốc đã mười năm, Bán mua lắm chợ Nhiều đêm trăn trở Lòng nhớ đến ai Đâu làn tóc mây, Mà hoa vội tím! Chiều nao qua bến Gọi thời tuổi thơ Bằng lăng tím bờ, Vin bông thêm nhớ Gió lùa đồng cỏ, Đò nhỏ xưa đâu ? Cò trú phương nào, Nắng mưa có lạ ? Tôi ngồi nhặt lá Thả xuống dòng sâu Tìm đó dãi dầu, Thấy đăng gãy vỡ Trở về góc chợ Kết lại tình đăng Hỏi ai, mùa xuân Đến chưa bên đó ?… *Hai dụng cụ bằng tre dùng để bắt cá ![]() Bên sông Hương , cảm tác 1. Sông Hương Nước chảy hiền hòa, Mà sao vẫn cuốn cả nhà Nguyễn trôi… 2. Rót đầy ly rượu mời hoa Hỏi nhan sắc cũ, lụa là xưa đâu Tột cùng sao vội đắm sâu, Lòng dân chẳng ở bền lâu với mình ?… 3. Sẩy chân vỡ giấc son vàng, Cười khan bên những lọng tàn hẩm hiu Bần thần ngó mảnh sân rêu, Nghe đâu ngày trước dập dìu công khanh Dẫy đầy rượu thịt, yến oanh Chỉ không thấy tấm lòng dân buổi nào Phải chăng lúc ấy giặc vào, Cân đai nhốn nháo, lũy hào ngửa nghiêng ?… |
33 posts
|
This post was updated on Nov 30, 2012; 5:53am.
![]() Muộn Có một chiều tĩnh lặng Như sau một hồi chuông … Trên lầu người thiếu phụ Chừng như phai phấn son Chừng như trong xuân muộn, Chơ vơ một cánh buồm. Ai hiểu lòng thiếu phụ Nghĩ gì khi chiều buông? Nghĩ gì khi hoa rụng, Như trôi vào cõi quên? Ai hiểu lòng thiếu phụ? Tôi thì không, thì không … Chỉ thấy đôi mắt tím, Nép bên rèm phớt xanh. Ai hiểu lòng thiếu phụ? Tôi thì không, thì không … Chỉ thấy chiều bảng lãng, Hương mùa xuân phai dần, Chỉ thấy chiều tĩnh lặng Sâu thẳm và cô đơn Ngồi xoay ly rượu muộn, Bóng ai như nghiêng buồn. Như những chiều tĩnh lặng, Mà lòng tôi thì không… ![]() Muộn (2) Ngày ấy Trả câu thơ. Em đi… Sự thật Đột ngột hiện ra trần trụi Căn hộ mười hai mét vuông Bốn bức tường ám khói, Hôm nào, Em bảo màu mây. Sự thật Ngày ấy mới hay Có tổ tò vò khuất nơi kẽ cửa Đêm đêm Côn trùng cựa mình trăn trở, Đợi mùa tiết đổi thay. Sự thật Sau ngày ấy mới hay Thiếu phụ trong căn hộ bên Có đôi mắt phiền muộn Mỗi chiều Nàng như mặt trời lịm xuống, Thầm che giấu nỗi lòng mình … Ngày ấy Đã đôi năm Vuông nhà buồn tẻ, lặng thinh Như tổ tò vò trống huơ Bám khe cửa hỏng Chiều nay Nhà bên thôi quạnh, Tim đau nhói một điều gì… ![]() Muộn (3) Thiếu hơi Không thể cất lên trời Quả bóng nằm lăn lóc Giữa phố xá thấp cao, ngổn ngang bủa chặt Người, bụi và xe … May mà còn chút gió, chút mây Chút nắng trên thềm rêu cũ Đủ cho gã Thầm mơ căn hộ, Một bờ vai để nhỏ lệ mình. Hình như vẫn còn gì đó thẫm xanh Luôn thao thức trong trái tim lầm lạc Kịp hiểu bạc tiền không thể mua hạnh phúc, Ngẩng lên Trăng khuyết quá vành. Để một chiều trong cõi phù sinh Gã vét túi …những mong chiều đỡ quạnh - Không còn hoa tươi… Câu trả lời bỗng như dao nhọn Cứa tim. Khi bấc chuyển mùa … Đêm Bên hoa giả Có người không trẻ - làm thơ Bằng nước mắt thật !… ![]() Khói Một làn khói nhỏ Trốn chiều bay đi Khói ơi, nhớ nhé Ru ai trở về... Dù ngày đã muộn Đã tàn cuộc chơi Nắng mưa rượt đuổi, Sắc đào úa phai. Dù không còn ai Nhóm hồng bếp cũ Áo không xanh nữa, Ước thề lãng quên. Ơi, cõi mông mênh Khói về đâu vậy Có cùng tóc mây Níu mùa xuân lại? Có cùng hoa trái Vọng đến thẳm cùng Đường em - cạm bẫy Bốn bề biết không ?... |
33 posts
|
This post was updated on Dec 17, 2012; 3:21pm.
![]() Tự khúc Mỗi ngày Tôi nơi vỉa hè Mời gọi bán mua bên dòng tất bật Trước vô số sắc màu, âm thanh hỗn tạp Lắm khi lòng rối như tơ. Một hôm Chợt buồn, chợt muốn làm thơ Bất chợt nhận ra Tim mình vẫn chưa khô cạn Dòng sữa ấm thuở nào Mẹ chắt chiu từ cội nguồn số phận, Vẫn thầm ngan ngát hương cau. Bất chợt Tôi thèm được như cánh én nghiêng chao Tìm khói hương xưa Tìm mùa trăng cũ Dù nơi đó Không còn ai với chùm hoa nhỏ, Cũng chẳng còn tôi Đón nụ hôn đầu… Bất chợt nhận ra Chốn phố phường ngột ngạt làm sao Mới hiểu ai kia – vì đâu cáu bẳn Vì đâu tôi mãi giấu che, ngăn mật đắng Sơn môi, chuốt giọng nói cười. Mười mấy năm Tôi quá quen mưa nắng chợ đời . Quen thói đua chen, Quen mùi cống rãnh Sợ một ngày Sẽ phải quen trước trang giấy trắng, Vẽ duyên chiếc mặt nạ người !… ![]() Viết cho người xa Đâu những tháng ngày vui cũ Tình nồng như mới quen nhau Mắt biếc cười tươi trong nắng, Nhà tranh mát ánh trăng sao. Những lúc chung lòng, chung mộng Sắn khoai cũng lắm ngọt ngào Đời vẫn chưa phai hy vọng, Mưa tan trời lại xanh cao. Lũ bỗng dâng đầy ngõ hẹp Đưa ai lạc bến xa nào Bão lớn thương đò có kịp, Chống chèo qua quãng sông sâu. Ba năm, bốn năm rồi nữa Bao giờ trầu thắm, tươi cau ? Lầm lỡ xui người lận đận, Nắng trưa, mưa sớm dãi dầu. Lại một đêm dài thao thức Nằm nghe lau lách xạc xào Áp tấm áo xưa vào ngực, Nguyện cầu phương đó thôi đau… |
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)